Trận đấu ngày thứ hai, Trương Tiên đối đầu với Giáp số hai mươi chín, một tu sĩ họ Vương có vẻ ngoài trung hậu, mang Thổ linh căn.
Đối phương vừa lên đài đã tế ra một tấm thổ thuẫn dày cộm, phòng ngự kín kẽ như bưng.
"Thổ thuẫn của Vương sư đệ thật viên mãn không chút sơ hở!" Dưới đài có người hô lớn: "Để xem lão tặc này phá giải thế nào!"
Tu sĩ họ Vương mang vẻ mặt vô cùng cẩn trọng. Tối hôm qua, người của Trừ ma hội đã họp bàn đến tận đêm khuya, cuối cùng mới đưa ra quyết sách này.
Đó là đọ sức bền với Trương Tiên!
Tu sĩ họ Vương mang Thổ linh căn, tu vi đã đạt tới Kim Đan nhị trọng, vốn nổi danh nhờ khả năng phòng ngự.
Hắn vốn xuất thân là tu sĩ tầng chót, cứ từng bước vững chắc mà tiến vào nội môn Vân Miểu tông. Kể từ một lần vô tình nhìn thấy hình ảnh của Lý Phất Hy trong ngọc giản lưu ảnh, hắn liền mê mẩn không lối thoát, cất công thu thập tất cả họa sách cũng như những vật phẩm liên quan đến nàng.
Về sau, nghe tin Lý Phất Hy bị Trương Tiên bao nuôi trên phi chu, hắn suýt chút nữa thì suy sụp. Nhờ người giới thiệu, hắn mới tìm đến tổ chức Trừ ma hội.
Hắn vốn không có ý định tham gia hội võ bảy mươi hai phong, nhưng nghe tin lão tặc Trương Tiên cũng góp mặt, lúc này mới ôm hận báo danh!
Hoàng thiên không phụ lòng người, vận khí của hắn rất tốt, ngay trận thứ hai đã đụng phải lão tặc Trương Tiên.
Đường đường là tu sĩ cấp cao, vừa lên đài đã chọn thế phòng thủ, nhưng hắn không hề cảm thấy hổ thẹn!
Bậc trượng phu phải biết co biết duỗi!
Xuyên qua thổ thuẫn, tu sĩ họ Vương quan sát Trương Tiên với vẻ đầy tự tin. Sau lưng hắn là cả một Trừ ma hội chống đỡ, có một nhóm đạo hữu chí đồng đạo hợp! Ngay cả đại sư huynh của Linh Kiếm phong là Trấn Hải cùng Trần Thiết Tâm cũng là thành viên của hội.
Lại thêm sự hỗ trợ từ Lão Đăng - đầu sỏ tình báo của Vân Miểu tông!
Chiếm trọn thiên thời, địa lợi, nhân hòa, hắn hoàn toàn không biết thua là gì.
Trương Tiên không vội không vàng, vung tay múa ra một đóa kiếm hoa, phi thân áp sát.
Tu sĩ họ Vương mừng rỡ: "Đúng ý ta rồi!"
Biết ngươi tu luyện 《Thanh Đế hồi xuân quyết》, nhưng nếu so về khả năng hồi phục, 《Mậu thổ trường sinh kinh》 của ta còn vượt trội hơn một bậc!
Nửa canh giờ sau, linh khí trong cơ thể Trương Tiên rõ ràng đã sụt giảm.
"Chà, lão tặc hình như hơi đuối sức rồi."
"Chỉ thế thôi sao? Chẳng bền bỉ chút nào."
Đám đệ tử dưới đài dần trở nên phấn khích.
Trương Tiên thu lại kiếm thế, bình thản móc ra một viên hồi linh đan thượng phẩm nhét thẳng vào miệng.
"Mẹ kiếp! Hắn cắn đan dược!"
"Đồ vô liêm sỉ!"
Trọng tài đứng bên cạnh vờ như không nghe thấy. Bất luận là nuốt đan dược hay sử dụng phù lục thì đều nằm trong phạm vi quy tắc cho phép. Bằng không, đối với những tu sĩ am hiểu luyện đan chế phù sẽ quá đỗi bất công, rốt cuộc những vật phẩm tiêu hao này cũng được tính là một phần tài nguyên của người tu hành.
Đám đệ tử khác không nhìn rõ, nhưng nhãn quang của trọng tài lại vô cùng sắc bén. Chất lượng của viên hồi linh đan kia cực kỳ cao, ít nhất cũng phải đáng giá gần ngàn khối linh thạch trung phẩm.
Trọng tài thầm tiếc nuối. Rõ ràng là bảo bối tốt để giữ mạng, vậy mà lại đem dùng trong hội võ, thật sự quá mức lãng phí.
Trương Tiên bỏ ngoài tai những lời bàn tán dưới đài, tiếp tục cuộc chiến tiêu hao của mình.
Lại qua thêm nửa canh giờ, tu sĩ họ Vương đã mồ hôi đầm đìa, hắn sắp chống đỡ không nổi nữa rồi.
Trương Tiên trái lại rất phấn khích. Hiếm khi có một tấm bia sống tốt như vậy, vừa vặn để luyện tập kiếm pháp, thế là hắn lại thản nhiên nuốt thêm một viên đan dược.
Đám đông: "!!!"
"Mẹ kiếp, hắn lại gian lận!"
"Đúng thế, không thể nào! Cho dù là hồi linh đan cũng không thể có lực hồi phục mạnh mẽ như vậy được. Đề nghị điều tra nghiêm ngặt!"
Trọng tài thấy hành vi của Trương Tiên đã khơi dậy sự phẫn nộ của đám đông, đành phải lên tiếng giải thích: "Thứ hắn uống là hồi linh đan thượng phẩm, không hề vi phạm quy định."
"Khốn kiếp! Kẻ có tiền thật đáng ghét!""Vương sư đệ cố lên! Làm một nam nhân đích thực đi!"
Gần nửa canh giờ sau, Trương Tiên lại nuốt thêm viên đan dược thứ ba.
Niềm tin của tu sĩ họ Vương hoàn toàn sụp đổ, hắn chỉ thấy trước mắt tối sầm, ngã lăn ra đất ngất lịm.
"Giáp số ba mươi hai thắng!"
Trương Tiên chắp tay cười cười: "Ngại quá, làm các vị sư huynh thất vọng rồi. So về sức bền, ta tuyệt đối không thua đâu."
Dưới đài vang lên một trận chửi rủa ầm ĩ: "Mẹ kiếp, cắn thuốc thì tính là bản lĩnh gì!"
Đám đông đang chửi bới thì bỗng nhiên xôn xao hẳn lên. Lâm Nhân Nhân đã kết thúc trận đấu, chạy sang xem Trương Tiên.
"Ca ca lợi hại quá." Lâm Nhân Nhân chẳng chút e dè, nhào thẳng vào lòng Trương Tiên.
Hai người tình chàng ý thiếp một hồi rồi mới rời khỏi trường đấu.
"Mẹ kiếp, đúng là súc sinh mà."
"Nhân Nhân sư muội nhìn ta đi! Ta vừa tuấn tú hơn lão tặc kia, lại còn chung tình hơn hắn, tại sao chứ!"
"Trời ơi, ta phát hiện Nhân Nhân sư muội thật chung thủy. Nàng đã ngưng kết ngũ phẩm Kim Đan, tiền đồ vô lượng, vậy mà vẫn không rời không bỏ tên cẩu tặc kia. Ta lại càng thích muội ấy hơn rồi!"
Các đệ tử dưới đài bị nhét đầy một họng cẩu lương, nhao nhao giậm chân than khóc.
Vài ngày tiếp theo, Trương Tiên lại thắng liên tiếp hai trận, thuận lợi tiến vào chung kết bảng đấu. Trận đầu tiên, hắn ném liên tục hai tấm huyền phẩm linh phù, nổ bay một danh đệ tử xuống đài; trận thứ hai, hắn giằng co chính diện với đối thủ, sau đó đột nhiên tế ra khôi lỗi đánh lén từ sau lưng, dễ dàng giành chiến thắng.
Sư tôn Lý Phất Hy vẫn giữ vững phong cách "một kiếm định thắng bại", ngay cả một vị giám ti Kim Đan ngũ trọng cũng không thể ép nàng phải xuất ra kiếm thứ hai.
Màn thể hiện của Lâm Nhân Nhân cũng kinh diễm không kém, nàng nhẹ nhàng vượt cấp đánh bại một tên kiếm tu Kim Đan tam trọng, đánh cho đối phương đến mức hoài nghi nhân sinh.
Chỉ tiếc là, Trấn Hải và Trần Thiết Tâm đều lần lượt bại trận.
Cuối cùng, ngày chung kết bảng đấu cũng đến.
Trương Tiên đứng bên lề lôi đài, nhìn Lục Nhâm Đỉnh của Thanh Mộc phong ở phía đối diện. Đối phương mặc trường bào màu xanh sẫm, bên hông giắt một cây sáo ngọc, đang được một đám đệ tử Thanh Mộc phong vây quanh xưng tụng.
Nếu hỏi ai có mối thù sâu nặng nhất với Trương Tiên, thì không nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là Thanh Mộc phong.
Vị Liễu giám ti cao ngạo quý phái của bọn họ bị Trương Tiên dùng thủ đoạn vô sỉ lừa gạt thân xác, hại nàng phá công 《Cửu chuyển ngưng ngọc kinh》, đến tận bây giờ vẫn phải bế quan khôi phục cảnh giới.
Lục Nhâm Đỉnh từ xa chắp tay, chậm rãi bước lên lôi đài: "Trương sư đệ."
Trương Tiên cũng khách khí đáp lễ.
"Nói ra thì, ta còn phải cảm tạ ngươi. Nếu không nhờ ngươi, ta cũng chẳng thể nhìn thấu tình chướng, chuyển sang tu luyện 《Cửu chuyển ngưng ngọc kinh》." Trên mặt Lục Nhâm Đỉnh mang theo nụ cười điềm tĩnh.
"Đã tu đại đạo, phải trảm tình ty. Nữ nhân chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ xuất chiêu của ta mà thôi!"
"Chúc mừng Lục sư huynh."
"Nhưng vì tình nghĩa đồng môn của các sư đệ Thanh Mộc phong, cũng là để tế điện cho quá khứ của bản thân. Chúng ta hãy giải quyết dứt điểm tại đây đi!" Khí chất trung nhị của Lục Nhâm Đỉnh bùng nổ, hắn chỉ thẳng tay vào Trương Tiên.
Lục Nhâm Đỉnh tự tin ngút trời.
Hiện tại 《Cửu chuyển ngưng ngọc kinh》 của ta đã đạt tới tiểu thành, đồng thời tu vi cũng đột phá lên Kim Đan tứ trọng.
Đúng vậy, tình tiết bị kìm nén bấy lâu nay chính là để bùng nổ tại khoảnh khắc này, nghênh đón cao trào thuộc về riêng ta. Tiểu thuyết của Lộ Nhân Bính sư đệ toàn viết như vậy cả!
"Chung kết bảng Giáp, Giáp số bảy đối đầu Giáp số ba mươi hai!"
Nương theo tiếng tuyên bố của trọng tài, toàn bộ lôi đài lập tức sôi sục.
Trọng tài vừa dứt lời, Lục Nhâm Đỉnh đã dẫn đầu phát động tấn công. Hắn vung mạnh tay áo, hai đạo hư ảnh cổ thụ màu xanh biếc ngưng tụ bên người, cành lá như linh xà bủa vây siết chặt lấy Trương Tiên.
Cùng lúc đó, hắn đưa sáo ngọc lên môi, tiếng sáo du dương hóa thành những âm nhận vô hình, kết hợp cùng hư ảnh cổ thụ tạo thành một tấm thiên la địa võng."Là 《Bích triều sinh diệt quyết》!" Dưới đài bùng lên tiếng reo hò đinh tai nhức óc.
"Tuyệt kỹ thành danh của Lục sư huynh! Công thủ toàn diện!"
Trương Tiên nhanh chóng tung ra mấy tấm thổ linh phù. Những bức tường đất kiên cố sừng sững dựng lên, nhưng lại dễ dàng bị âm nhận xuyên thủng. Hắn đành phải tế ra phong phù, thân hình tựa như tơ liễu dập dờn né tránh giữa cơn mưa công kích dày đặc.
"Nhìn xem! Hắn chỉ biết né tránh thôi!"
"Chênh lệch cảnh giới đâu thể bù đắp chỉ bằng mấy món ngoại vật này!"
Các đệ tử dưới đài hưng phấn bàn tán xôn xao.
Lát sau, Trương Tiên lại tế ra một cỗ khôi lỗi. Khôi lỗi vung cự kiếm, miễn cưỡng chống đỡ thế công của hư ảnh thân cây, nhưng vẫn rơi vào thế hạ phong. Tranh thủ chút thời gian thở dốc, hắn vội nuốt thêm một viên hồi linh đan thượng phẩm.
Lục Nhâm Đỉnh thấy vậy liền nhếch mép cười giễu cợt. Quanh người hắn đột nhiên bừng lên lục quang chói lọi, sinh cơ bừng bừng: "So sức bền, ta cũng dư sức thắng ngươi! 《Thanh Đế hồi xuân quyết》 ta cũng biết, hơn nữa cảnh giới còn cao hơn ngươi!"
Nhìn linh lực của Lục Nhâm Đỉnh tuôn trào cuồn cuộn không dứt, dưới đài lại vang lên một trận reo hò.
"Lục sư huynh uy vũ!"
"Hồi xuân quyết của Lục sư huynh bá đạo quá, tốc độ khôi phục linh lực còn nhanh hơn cả tiêu hao, đúng là động cơ vĩnh cửu mà!"



